Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Nhặt nhạnh một thứ đã vô tình đánh rơi Tôi có một tuổi thơ rất đẹp nơi cất đầy nụ cười, trò vui, hồn nhiên, không khí trong xanh thơ mát, nhưng hôm nay khi nghe những bài hát thời còn thơ bé tôi chợt nhận ra mình đã đánh mất nhiều thứ ở tuổi thơ, thứ mà tôi chỉ có thể cảm được mà nuối tiếc chứ ko bao giờ lấy lại và sửa chữa đc nó, tôi ước một lần có thẻ cho tôi trở về ngày ấy một lần để tôi có thể lấp đầy khoảng trống sai lầm kia, giờ ngồi nơi đây nghe những giai điệu này nó như đưa tâm hồn và đôi mắt tôi trôi trên những thước phim rất thật và nó cũng làm tôi đau thật, khi càng nhớ tôi thấy tôi của ngày xưa đã sai sai rất nhiều, tôi đã từng nhầm tưởng tuổi thơ của tôi thật vui đầy những màu hồng của gấm nhung, nhưng nhìn những thứ xung quanh nó là tôi phải chạnh lòng khi không phải hoa hồng đều dành cho mọi người mà chỉ dành cho tôi, tôi mơ và mong mỏi c...
Các bài đăng gần đây
Đánh Mất Tôi đã đánh mất 10 năm cuộc đời của mình vào những thứ vô bổ: game, smartphone, phim ảnh, chuyện phím, .... Tất cả đã lấy đi ngần ấy thời gian, để rồi khi nhìn lại xung quanh, mọi người đã dùng khoảnh thời gian ấy người thì học tập, người thì đi làm kiếm tiền, người thù hoạt động xã hội, ... Cơ bản thì 10 năm không quá dài đối với cuộc đời nhưng đó là cả quá trình mà tôi thua xúc mọi người, giờ phải làm như thế nào để lấy lại nó khi t vẫn còn loay hoay trong sự giằn vặc bản thân mà chưa đưa mình đến bước thềm chuẩn bị để bước lên con đường chân chính, tôi ơi bạn hãy đừng ngồi yên đó mà hãy tự bước lên để tự tay sửa chữa những lỗi lầm đó, dù muộn nhưng còn hơn là không bao giờ, ... Cảm hứng còn nhiiều nhưng vài giờ nữa là thi tới nơi, nên tới đây thôi ngủ lấy sức đã. Haizz rõ khổ.
Mơ hồ như tôi vừa chạm đến Cos lẽ cái không khí lạnh của màng đêm cùng với tiếng du vươn nơi xa xăm ký ức vọng về đã làm con tim tôi thổn thức và nguôi ngoai giữa đêm lạnh, những kỷ niệm chợt ùa về như nhũng thước phim dài đầy tiếng cười và sự hạnh phúc, nơi mà sự vô tư còn hằng lên đôi mắt, nơi mà sợ mua toan chưa bao giờ nhắc đến, nơi mà âu lo còn mãi xa xăm, tôi với cánh tay đưa vào miền không của ký ức để cố chạm lấy những ánh sáng loe lói của nó như với tay lấy vì sao trong bể nước vậy, vừa chạm vào đã tan ra, nó như làm tôi trở về cái hiện thực mà rôi đang sống đầy những vết đen đan xen cùng những gam màu đơn điệu nơi mà sắc hoa nở chưa màu tươi vui, tôi nhìn ra xa kia nơi ngọn tre còn rì rào xa tấp, tôi chợt nghĩ về ....