Chuyển đến nội dung chính

Nhặt nhạnh một thứ đã vô tình đánh rơi

Tôi có một tuổi thơ rất đẹp nơi cất đầy nụ cười, trò vui, hồn nhiên, không khí trong xanh thơ mát, nhưng hôm nay khi nghe những bài hát thời còn thơ bé tôi chợt nhận ra mình đã đánh mất nhiều thứ ở tuổi thơ, thứ mà tôi chỉ có thể cảm được mà nuối tiếc chứ ko bao giờ lấy lại và sửa chữa đc nó, tôi ước một lần có thẻ cho tôi trở về ngày ấy một lần để tôi có thể lấp đầy khoảng trống sai lầm kia, giờ ngồi nơi đây nghe những giai điệu này nó như đưa tâm hồn và đôi mắt tôi trôi trên những thước phim rất thật và nó cũng làm tôi đau thật, khi càng nhớ tôi thấy tôi của ngày xưa đã sai sai rất nhiều, tôi đã từng nhầm tưởng tuổi thơ của tôi thật vui đầy những màu hồng của gấm nhung, nhưng nhìn những thứ xung quanh nó là tôi phải chạnh lòng khi không phải hoa hồng đều dành cho mọi người mà chỉ dành cho tôi, tôi mơ và mong mỏi có một phép lạ có thể xảy ra với tôi mặc dù biết là ít kỷ nhưng xin hãy ban cho tôi, để tôi có thể một lần được nhặt những hạt sạn trong ký ức đó, tôi biết mình sẽ không là một người tài để thay đổi mọi thứ nhưng tôi hứa tôi sẽ ko để mọi thứ tồi đến mức đó, nói ra có lẽ mọi người cứ nghĩ đó là những lỗi lầm to tát lắm nhưng kể ra thì nó chẳng đáng gì với mọi người, nhưng đối với tôi một người bất tài thì đó là những thứ rất to lớn, khi bây giờ tôi không làm được điều gì tốt thì tôi chỉ mong quay lại nơi đó để t ko phải lặp lại thất bại một lần nữa,nhưng tôi ơi dù có ước mơ, có khát khao thì nó vẫn là mơ ước khó thành sự thật, thôi thì hãy cứ cất nó vào ký ức để có thể bước tiếp trên đường đời xa xăm, để tôi ở hiện tại và tương lai sửa lại những lỗi lầm đã qua, cứ bước đi và sửa từng ngày chút một, hãy tin vào bản thân mình sẽ tốt nếu có mục tiêu đúng và sự kiêng trì bền bĩ.

Nhận xét